Bạn có thể thoải mái post bài trong diễn đàn mà ko cần đăng ký nick.
Tuy nhiên, để người khác tôn trọng bạn, trước hết hãy tự tôn trọng mình, đừng post những điều ko hay ho trên diễn đàn nhé. Thanks!
Create topic | To list
Sau khi mười mấy cảnh sát thường phục áp giải tôi về trụ sở Công an quận Hoàn Kiếm vào hồi 10h5' sáng qua, tôi bị buộc phải cầm mọi thứ trong túi xách bầy lên bàn. Cả gói băng vệ sinh phụ nữ. Một cảnh sát được cử giữ riêng điện thoại để tránh trường hợp tôi xoá mọi dấu tích các cuộc gọi quan trọng. Cuộc đấu tranh giữa cảnh sát và người bị bắt được nửa tiếng thì tôi đề nghị: - Con tôi tan học lúc 11h trưa, tôi muốn về đón con! Lúc 11h kém 10 tôi quá bức xúc nên yêu cầu được cho gọi điện cho người nhà, để đón con tôi về. Họ đồng ý cho gọi điện về nhà. Bố cháu giúp tôi đón cháu, chở con về nhà, cho con vào nhà, khoá cửa đi. Con gái tôi gọi điện nói, mẹ ơi, con vào trong nhà rồi nhưng con không có chìa khoá vào phòng đâu mẹ ạ. Nhà tôi là một công trình đang xây dở 4 tầng, chỉ có 1 phòng duy nhất có thể để đồ đạc và ngủ, còn lại toàn sửa dở, trống trải bẩn thỉu. Làm sao lại để cho một đứa trẻ lớp 2 ngủ giữa công trình xây dựng vắng vẻ được? Tôi an ủi con và nói, con kiếm một góc giường chiếu nào ngủ đi. Ngủ dậy mẹ sẽ hôn để đánh thức con nhé. Nghe tiếng con gái là lúc đầu tiên tôi chảy nước mắt tại Công an Hoàn Kiếm. Họ doạ, nạt, vặc, mắng, nghiến răng, lườm, trợn, chòng chọc, cau, tôi không thấy đáng sợ bằng cảm giác êm ái khi nghĩ đến con và giấc ngủ trên nền chiếu cứng trưa nay của con. Vì tôi là một người mẹ. Họ lần lượt đi ăn, chia ca đi ăn còn lại ngồi thẩm vấn tôi liên tục. Tôi đói lắm. Nhưng cho đến sau 2 tiếng mọi người ăn nghỉ xong mới phát hiện tôi vẫn bị bỏ đói (và khát chỉ mình tôi biết), họ vội vã đi mua 1 cái bánh mì nguội. Tôi rất tự ái và cũng nói thật với họ là tôi không tài nào nuốt nổi. Tôi chỉ nghĩ con tôi thế trưa nay ăn gì? Gia đình tôi hơi khác các gia đình khác nên tôi cố gắng để con tôi được nhiều chăm sóc hơn. Họ ăn xong bữa trưa rồi ăn đến bánh kẹo bữa lỡ, vỏ bánh kẹo khỏi tay là vứt bừa xuống gậm bàn. Tôi đói lắm. Tôi nghĩ nếu không được về với con tôi sẽ tuyệt thực và cũng không uống nước để phản đối. Lúc đó các anh phóng viên trong Sài Gòn cũng như phóng viên báo Tuổi Trẻ ở Hà Nội đều gọi điện động viên tôi, nói, tại sao em không phản ứng dữ lên, nói tình cảnh gia đình của em ra, yêu cầu họ phải cho em về, thích làm việc thì đúng giờ hành chính tôi sẽ lên làm việc với anh, còn tôi phải về với con tôi. Tôi nói, em đã nói hàng chục lần từ mấy tiếng đồng hồ nay, nói với tất cả mọi người. Họ vô cảm trơ trơ như đá. Những cú điện thoại lúc ấy là những động viên vô giá với tôi. Khi phát hiện ra, công an tước luôn máy và không cho nghe mọi cuộc gọi, họ tự mở đọc mọi tin nhắn lúc đó, tự gọi lại, thậm chí hôm nay 1 người bạn tôi nói, thật may, họ gọi cho anh nói, anh ơi hãy đến đây giúp đỡ Trang Hạ. Anh ấy hỏi đây là đâu thì họ không nói rành mạch, anh không đi vì anh ấy biết là tôi không bao giờ cầu cứu ai kiểu đó. Bắt đầu từ 2h chiều, tôi bắt đầu nổi nóng. Tôi nhớ khi miêu tả tâm lý những người đi tù lâu, nhà văn thường kể giai đoạn đầu mới vào tù sẽ gào thét đập phá, rồi sẽ khóc lóc nức nở. Giai đoạn sau năn nỉ, hiền lành, lý lẽ mềm dẻo cam chịu, hy vọng tranh thủ được tí cơ hội nào. Còn giai đoạn tù lâu năm, người tù sẽ buông xuôi đờ đẫn, ngày tự do mở cửa, có người tù còn chả buồn bước ra. Tôi thấy tôi vừa vào Công an quận Hoàn Kiếm mấy tiếng, tôi đã có triệu chứng đờ đẫn của một người đã bị tù hãm lâu. Tôi sợ quá. Tôi muốn phá tan sự bất bình thường đó, nên bắt đầu gào. Tôi nhớ là tôi hét hai lần với một con trinh sát nghe trộm điện thoại của tôi: TỔ SƯ CON MẶT LỒN NGHE TRỘM ĐIỆN THOẠI TAO! Họ bèn lôi tôi sang phòng khác. Lúc đó là khoảng 3h chiều. Tôi nói trong nước mắt, các anh chị cũng là bố mẹ, các anh chị cũng phải nuôi dạy con cái, đẻ con ra ai cũng phải có trách nhiệm với nó, cho nó ăn nó ngủ, cho nó học hành. Chẳng lẽ chỉ có các anh chị có con thôi còn người khác thì không hay sao? Họ bảo, chị chưa xong, chị cứ ngồi đây. Lúc đó có một bản lời khai mới của người mới bị bắt, họ mang sang và thẩm vấn lại tôi, vì sao tôi giấu không nhắc tới một người tên là X., vì sao tôi quen anh ta, tại sao người kia nói quen tôi ở A mà tôi lại nói mới gặp hôm đi biểu tình ở B? Vậy lần đầu tiên gặp X tôi đã uống một chén trà hay một chén cà phê? Tôi khai xong một bản bổ sung, và đề nghị, bây giờ đã gần 5h, hãy để tôi về. Tôi muốn về vì bây giờ là 5 giờ. (Không ai hỉểu 5h chiều ngày thứ Bảy này quan trọng với tôi hơn bất cứ lúc nào. Vì tôi là một người mẹ.) Họ bắt đầu ăn tối. Tôi đói lắm. Tôi không uống nước nên tôi cũng không đi tiểu được. Họ ăn mì tôm, họ ăn bánh mì, họ ăn sắn luộc, họ ăn ngô luộc, họ hỏi tôi có ăn bánh mì không? Tôi lắc đầu. Tôi đói thứ khác, như thể đói tình người. Chắc gì giờ này con tôi có gì vào bụng chưa? Có người mẹ nào nuốt nổi không? Một anh công an ân cần giới thiệu cho tôi cái bánh mì suất trưa của tôi vẫn trước mặt, tôi buồn bã mách cho anh biết: Nó thiu rồi anh ạ. Họ ăn xong họ uống. Họ hỏi tôi có uống sữa không. Tôi nức nở nói: - Tôi không cần uống sữa đâu, nhưng con tôi đang cần uống sữa! Họ im lặng. Vì có thể các công an viên cũng không có quyền quyết định thả tôi. Họ kéo tôi sang phòng khác. Cứ mỗi lần tôi khóc họ lại kéo tôi sang phòng khác. Ở đây tôi gặp một bạn blogger vô tình bị giữ cùng, dù bạn chưa bao giờ biểu tình, blog không một chữ HS-TS. Bạn cũng không xin chữ ký của tôi, không mua sách của tôi. Nhưng số máy của bạn nằm trong số những cuộc gọi gần đây của tôi. Bạn bị giữ từ khoảng gần 11h đến giờ chưa ra. Tôi phát hiện ra, Trường Sa Hoàng Sa là đau đớn nóng hổi tràn ngập đầu óc trí thức và thanh niên thì ở quanh tôi lúc này, chữ Hoàng Sa Trường Sa nó chỉ xuất hiện trong tang vật bị niêm phong, trong biên bản, trong những thứ thuộc về đối tượng bị giữ, biểu tượng cho những gì họ cần ngăn chặn. Nó cũng xuất hiện trên cái mũ bảo hiểm duy nhất tôi dán để ở góc bàn, tượng trưng cho sự lật mặt, phản trắc. Mọi sinh viên chỉ đề nghị tôi cho đề-can và mang về. Riêng một anh cứ nằng nặc đòi tôi phải tự tay dán đề-can lên mũ cho anh, tôi đành chiều ý anh, và anh bắt tôi ngay. Tôi sang phòng mới và một anh mới giữ tôi. Tôi đã dặn mình không được nghĩ đến con nữa vì nó làm tôi mềm lòng. Nhưng sự tức giận bùng nổ từ tận đáy lòng thì không làm sao kiềm chế được. Tôi sừng sộ nói tôi cần về, con tôi đang cần tôi. Anh cảnh sát mới mỉa mai: - Tôi cũng có gia đình đây này. Nhưng giờ này tôi cũng phải đi làm vì các chị. - Nhưng các anh được trả lương cho ngày hôm nay, đây cũng là công việc, sự nghiệp của anh. - Tức là chị muốn được trả tiền chứ gì, hờ hờ - Tôi nói cho anh biết, không có tiền bạc nào mua được những thời gian tôi chăm sóc con tôi. Anh không hiểu sao? Chuông reo. Anh rút máy di động trong túi ra, nói với đầu kia dịu dàng: Mẹ, mẹ cứ ăn cơm đi nhé, mẹ ơi mẹ, vâng mẹ ạ. Mẹ công an mới cần tình người. Mẹ của con tôi thì không cần. Tôi chỉ muốn nói tới tất cả những người nào còn nghe được giọng nói bé nhỏ của tôi lúc đó, hãy trả mẹ cho con gái tôi! Làm ơn đấy, hãy trả mẹ cho con tôi! Cho dù thời điểm 5h chiều nay đã qua rồi! Trận bóng đá trên tivi buổi tối qua hết từng hiệp một, tôi vẫn phải trả lời một số vấn đề. Viết cam kết. Bây giờ tôi có triệu chứng của người đã ở tù giai đoạn hai. Tôi chỉ muốn về, rồi muốn ra sao thì ra. Hết trận cầu, họ kéo tôi quay lại phòng trực ban. Tôi nói với ông Cờ trực lãnh đạo công an quận: - Bây giờ là 10h kém 15, tôi muốn gọi điện về nhà, bây giờ là giờ ngủ của con tôi, tôi muốn biết có ai đang ở nhà không, tôi phải giải thích với nó. - Không, không gọi đi đâu hết. - Tôi gọi bằng máy cơ quan anh, số nhà tôi các anh thẩm vấn có hết rồi. - Không. Tôi lại trào nước mắt: - Xin lỗi anh, tôi chưa bao giờ van vỉ ai cái gì. Chẳng qua vì bây giờ là lúc tôi cần gọi điện thoại về cho con tôi, tôi mới yêu cầu. Ai cũng làm cha làm mẹ, nghề gì cũng chỉ là để kiếm sống nuôi gia đình, đâu phải đi làm là để vô cảm đánh mất tính người? Ông Cờ dán mắt vào ti vi. Lúc đó thì tôi sụp đổ. Vì tôi là một người mẹ. Tôi đã hứa đón cháu đi học về. Tôi đã hứa chiều nay có một bữa ăn nhỏ chiều thứ Bảy dành cho hai mẹ con ở riêng Quán cá Thùy Linh gần nhà nhân dịp Noel. Ngày nào cháu cũng đi học qua đó mà chưa một lần nào cháu được bước vào. Tôi đã hẹn ông già Noel mang quà đến nhà hàng lúc 5h để cháu được bất ngờ. Tôi đã mua một món quà nhỏ nhoi chỉ có giá khiêm tốn 50.000 đồng để ông già Noel đúng giờ mang đến. Con tôi là một đứa trẻ thiệt thòi (thiếu thốn những thứ vô hình) rất nhiều so với những đứa trẻ khác nên tôi chỉ cố gắng để cháu không phát hiện ra điều đó. Giờ đó đã qua, chắc ông già Noel đến nơi đã không tìm thấy chúng tôi, chắc ông đi về. Món quà giá trị quá nhỏ, thật sự là quá nhỏ không đủ lợi nhuận để ông đi đưa quà hai lần. Khi ra khỏi đồn công an, tôi đi bộ dọc vỉa hè và đến giữa Nhà Thờ Lớn, đôi mắt tôi đẫm nước mắt nhìn ra thế giới. Không phải sự tàn ác lạnh lùng mất nhân tính của thế giới này có thể làm tôi rơi nước mắt, mà là những tình cảm con người vẫn còn trong tôi đang giày vò tôi. Trước đây tôi là một người cộng-sản-ngoài-đảng, hoàn toàn vô thần, tích cực. Giờ có lẽ tôi sẽ ngược lại, biết đâu. Và biết đâu tôi sẽ tin vào Chúa. Bởi tôi không còn tin vào người sống. Tôi đi bộ tiếp về phố Hàng Bông. Mưa bắt đầu đổ xuống gió rét. Khi về đến nhà mới biết, chồng tôi chở con gái ra đứng ở cổng công an quận từ chiều đến gần 10h đêm nhưng họ không cho vào cũng không cho tin tức. Vô cùng bất ngờ khi biết cả nhà chồng tôi đã đứng chờ cho đến tối khuya ở công an quận. Tôi hỏi, mẹ bị bắt con có sợ không con? Con không sợ đâu, con chỉ lo cho mẹ. Ừ mẹ cũng thế, mẹ chẳng sợ, mẹ chỉ lo cho con. Ơ mẹ ơi, hai mẹ con mình giống nhau nhỉ! Con gái ơi, con ngoan lắm, ông già Noel năm nay chả có quà cho con đâu con ạ. Mà ông già Noel cũng không có thật đâu con ạ. Đối với mẹ thì Chúa đã chết trong trụ sở Công an quận Hoàn Kiếm rồi. Nữa là quà Giáng sinh, cho con.
Source: blog Trang Hạ ( http://blog.360.yahoo.com/blog-Vu7viS0laaeZd4RQ7wo... )
Trích thuật một đoạn đối thoại đêm qua, sau cả ngày đôi co: Ban đầu họ yêu cầu mình ký giấy cam đoan không tham gia tụ tập đông người. Mình bảo, - thế tôi đi họp phụ huynh có được không? Vội nói, - tôi chưa nói rõ, tức là không tụ tập biểu tình khi chưa được phép. Mà họp phụ huynh cũng cần phải có giấy mời! Nói luôn, - tôi chưa bao giờ biểu tình! Nó liền trợn mắt lên. Mình bảo tiếp, - mà tôi chỉ tham gia xuống đường tuần hành. Nó bảo, thì công an chúng tôi dùng từ biểu tình, khác gì nhau, chị có viết không thì bảo? - Tôi chỉ có thể cam đoan rằng tôi không bao giờ biểu tình nếu nó tổn hại đến quyền lợi của dân tộc, có tác động xấu đến xã hội. Còn nếu đó là tự tôi ý thức rằng tôi có lẽ phải, tôi làm đúng, thì anh không ngăn được tôi đâu. - Sao chị cứng đầu thế nhỉ. Chúng tôi đã giải thích cho chị suốt từ sáng đến giờ này mà chị vẫn còn khăng khăng cố chấp như thế thì tôi e là nhận thức của chị có vấn đề và chị sẽ còn mắc phải những vấn đề lớn hơn sau này cơ. Và lúc đó thì blah blah... Chị cứ ghi rõ ra là không tham gia biểu tình tụ tập về vấn đề Trường Sa Hoàng Sa khi chưa được phép của chính phủ. Muốn tụ tập làm gì cũng phải làm đơn xin phép và được phép của Chủ tịch UBND, của Thành phố. Phải có cảnh sát mở đường cho đi v.v... (Lúc này tôi thấy buồn cười vì liên tưởng tới lời hứa hão của ông Nguyễn Thành Tài tại TPHCM lần trước). - Tôi không cần phải viết đơn cam kết vì nếu chính phủ ra quy định cấm, tôi cũng tự giác chấp hành. - Không cần chính phủ cấm, hôm nay tôi nói trực tiếp với chị thế này là tôi đã tuyên bố với chị rồi. Chị còn tham gia thì lần sau đừng trách. - Cứ coi là thế đi, thì anh tuyên bố thế nào với hàng nghìn thanh niên sinh viên xuống đường? Anh không thuyết phục được một mình tôi thì liệu anh có thuyết phục được số lớn là quần chúng không? - Chị chỉ cần biết là bản thân chị tự giác chấp hành và chị tuyên truyền trên mạng, trên Internet để mọi người làm theo. - Trời, anh đánh giá cá nhân tôi cao quá. - Chị viết đi, nào, TÔI CAM KẾT SẼ KHÔNG THAM GIA BIỂU TÌNH... - Nhưng vấn đề đề-can không liên quan gì đến biểu tình, tại sao lại bắt tôi phải viết cả biểu tình vào cái cam kết? - Thì tất cả cũng là một cả! đề can thì cũng có cả biểu tình. Nói chung là không tham gia vào tất cả những cái gì liên quan đến Trường Sa-Hoàng Sa. Bao giờ chính phủ tổ chức và mời chị thì chị mới được đi biểu tình. Tôi sẽ ngồi đợi giấy mời yêu nước. Như anh Đặng Thiều Quang khuyên tôi hôm nay đó, viết trên mạng đủ rồi, khỏi ra đường (khỏi ra đời). Tin mới nhất: Người nhà, nội ngoại và bạn bè tôi hôm qua cho biết, sau khi tôi bị bắt và giữ điện thoại có một hoặc hai người đi cùng nhau đã đến tìm họ tận nhà, hoặc gọi điện thoại, tự giới thiệu là bạn Trang Hạ, đề nghị cho biết nhà mới TH ở đâu, tự giới thiệu là... chồng tôi (ha ha) đang hỏi thăm bạn bè cũ của vợ về các quan hệ cũ, tự giới thiệu là bạn thân đang tìm cách giúp TH nên đề nghị họ cung cấp thông tin v.v... Thậm chí có người bạn cũ từ bao năm trước chỉ trót có số điện thoại trong danh bạ máy tôi cũng bị gọi điện hỏi. Vì quá trùng hợp nên tôi buộc phải thông báo ngay cho các bạn biết. Xin hãy gọi điện trực tiếp cho tôi để biết rõ và từ chối bất kỳ mọi đề nghị nào mạo danh tôi đến từ người lạ. 10h30 đêm hôm qua, họ tuyên bố phạt tôi vì tội ra đường không mang theo Chứng Minh Thư Nhân Dân, nên chỉ xử phạt hành chính tôi ở mức độ: cảnh cáo! Đêm qua khi tôi được thả, còn một bạn tôi chỉ biết tên là Thành nhưng trong tờ nội dung xác minh các số điện thoại gần đây nhất lấy từ mobile của tôi mà tôi liếc qua thì bạn đó hình như họ Lê, không kịp thấy tên đệm, nhà ở 35 phố nào đó (ko kịp nhìn) còn bị giữ tại quận Hoàn Kiếm, trong túi bạn Thành thu được 200 đề-can dán mũ bảo hiểm như của tôi. Chủ nhà sách bị bắt giữ đã được thả sau vài tiếng, vài bạn sinh viên xin chữ ký buổi sáng bị giữ đến tận 7h tối, sau khi phải để lại mấy cuốn sách đã mua ở Đinh Lễ để xin chữ ký. Tôi gặp bạn Thành đó từ hôm xuống đường 16/12 vừa rồi. Hy vọng bạn ấy cũng chỉ mắc tội ra đường không mang theo Chứng minh thư nhân dân. Bằng nhiều dấu hiệu từ 3-4 ngày nay, bắt đầu từ các tranh luận trên blog bạn Linh cho đến các diễn đàn, và qua một số nội dung tôi nghe được hoặc quan sát hôm qua thì tôi cho rằng, có thể Lực lượng an ninh bắt đầu sử dụng biện pháp phân tán nội bộ, tạo sự hiềm khích trong chính số thanh niên học sinh nhiệt tình xuống đường, cách ly hoặc tạo nghi kỵ với các cá nhân như anh Xuân Bình, tôi, một vài blogger phía Nam bằng lý lẽ "bọn cơ hội chính trị", thậm chí làm nhục danh tiếng hoặc một vài tiểu xảo để chia rẽ nội bộ. P/S: Tuy tôi không mang Chứng minh thư Nhân dân nhưng khi bị bắt, trong người tôi có một thứ giấy tờ ghi toàn bộ thông tin cá nhân, bao gồm tên tuổi ngày sinh, số chứng minh nhân dân, địa chỉ đầy đủ. đó là Giấy chứng nhận Hiến máu Tình nguyện. Tôi hiến máu cho các nạn nhân vụ Sập cầu Cần Thơ hồi tháng 9 năm nay. Đó là ngày các nick Việt Nam ý ới send các tin nhắn huy động cứu máu trên mạng, trên forum, trên blog, trên YIM, hàng nghìn bài viết trên các blog chia sẻ với nạn nhân. Tôi không viết blog, tôi không send các tin nhắn spam cho người khác, tôi chỉ làm ngay việc tôi có thể làm là đi hiến máu. Chỉ hơi ngỡ ngàng là trong ngày các bạn blogger trên mạng hẹn nhau đó, chả ai hẹn tôi (vì nghĩ hôm đó tôi đang ở Đài Loan) nhưng giờ hẹn đó, tôi vẫn quyết định tự đến bệnh viện đó, cả buổi sáng đó cho đến 12h30 phút trưa khi tôi rời bệnh viện, tôi quan sát có lẽ chỉ có tôi là người duy nhất hiến máu tình nguyện. Còn mười mấy người hiến máu chỉ vì có người nhà đang cấp cứu, cần máu đổi máu. Và một số người khác hiến máu để thầm kiểm tra miễn phí xem mình đã bị AIDS hay bệnh truyền nhiễm chưa. Hơn mười người bán máu. Tôi chẳng hô hào ai cả, tôi chỉ tin vào hành động thôi, vì thế tôi rất tin tưởng bản thân mình, ít nhất là tin tưởng bằng máu của chính mình. Và lần đó là một cảm nhận giá trị của cá nhân tôi về những con những con người ảo trên mạng kia đã không dám bước ra đời làm con người thật. Nếu thương nhau thật thì phải làm cái gì đi chứ!
http://blog.360.yahoo.com/blog-qE1S1nA5dKc5HWpFSau... Source: blog Trang Hạ
Ban Toan "thon tha" giong minh thich doc truyen ngan dich cua Trang Ha, va cac phong su nua... Anyway, ban co the xoa comment ve tung tich minh dc ko? Minh nghi ai cung co quyen giu kin thong tin ca nhan cua minh phai ko ? Hay de minh la mysterious agent thi se hay hon hihi.Tks truoc nhe.
Hi hi, vậy ra đội "thám tử" tớ thuê lại đưa tin đúng về thật à??? Sorry là hôm nay tớ mới đọc được đề nghị này của Tí toét. Dẫu sao, tớ cũng sẽ xoá phần thông tin cá nhân đó đi nhé.
In the text you can use Wiki or HTML tags.